RUN OUT

tumblr_static_tumblr_static_4pnkh0m5t7acg08w0kcgowwg0_640

Title [Tựa đề]:  Run Out – Bỏ trốn
Author [Tác giả]: Archer
Genres [Thể loại]: Slash, Mystery (một chút xíu xíu)
Summary [Tóm tắt]:

Nie đang chờ ai đó, ai cũng được, đưa nó đi khỏi.

 

 

Nie kể với Tazzi rằng nó là con thứ ba trong gia đình có ba anh em. Hai anh lớn của nó là một cặp song sinh, ba nó là quân nhân, mẹ nó, vợ của ba nó, rất là đẹp. Hồi nó nhỏ xíu, hai anh nhập ngũ. Hai anh nó rất ngầu, trong bộ đồng phục binh nhì thùng thình, anh véo má trái nó, anh véo mà phải nó, mặt anh nào cũng cười toe toét, mắt nhắm tít cố gằn những giọt nặng trịch không rơi khỏi. Sau đó là những cái vẫy tay, thoạt đầu còn chạm mũi nó, rồi là xa khỏi ngõ, xa khỏi đồi, xa, xa tít tắp.

Sau đó là không thấy nữa.

Nie nhớ hồi bé trên bãi thả diều, giữa bầu trời xanh ngắt, sợi dây diều đứt. Gió cuốn diều lao vút đi. Nó chỉ đứng chực ra nhìn con diều biến mất.

Rất lâu rồi.

Thi thoảng Tazzi vẫn nghe Nie nói, có lẽ thôi, hai anh nó đã cưới vợ ngoài đó. Cơ mà ngoài đó là ở đâu nhỉ… Nie không biết. Ngoài đó cứ là ngoài đó thôi, nơi người ta đến và không bao giờ trở lại.

Ngày Nie nhặt được Tazzi chỉ cách ba ngày sau khi ba nó mất. Cho đến giờ, đã quá lâu để nhớ nỗi đau khi đó là như thế nào. Nhưng Nie vẫn nhớ bộ dáng Tazzi khi đó như cách nó ghi nhớ chính mình khi nhìn vào mắt Tazzi.

Mưa tầm tã, nước đen như mực. Trong con hẻm tối tăm vào thời khắc tàn lụi của mặt trời, Nie chạy, chạy khỏi nơi đó, chẳng chạy tới đâu cả. Vật vã trong ướt nhẹp, Tazzi bầm dập nằm duỗi mình và rồi Nie vấp phải. Nước tung tóe vì Nie ngã uỳnh, nhưng nó chẳng bị làm sao, Tazzi nằm đó, hứng trọn cơ thể nhẹ tanh như mô hình rỗng của nó.

“Này, phải người thật không vậy…” Dù đã rất cố gắng nhưng thốt ra từ miệng Tazzi chỉ là những tiếng thì thào đứt quãng.

“…Mong là không phải.” Mất một lúc lâu, Nie đáp.

Nếu Tazzi không cố ngồi dậy khiến nó bất đắc dĩ phải đứng lên, có lẽ nó đã nằm đó luôn.  Nie muốn vậy. Tazzi còn ốm hơn cả nó, Tazzi cũng ấm hơn nó nữa. Nie không biết sao nhưng nó cảm thấy dễ chịu. Nó những tưởng bản thân đã quên phải làm sao để nhận thức được nóng và lạnh rồi, nhưng khi nó rời khỏi Tazzi, nó biết và nó sợ sự lạnh lẽo đến thấu xương.

Tazzi đứng bên, khá gần, im lặng nhìn nó. Tối quá, chỉ biết hai đôi mắt nhìn nhau thật buồn. Đủ lâu để Nie cảm thấy buồn cười. Nước mắt nó có lẽ đã khô, nhưng nó vẫn ướt, vì mưa, Tazzi cũng vậy, hai đứa dơ bẩn nấp mình trong bóng tối nơi chật hẹp.

Đột nhiên Tazzi ho sồ sộ, chân cậu run run, tay cậu chơi với giữa khoản muốn níu lấy. Níu ai? Nie? Tay Tazzi buôn thỏng. Nếu Nie chậm tiêu hơn chút thì Tazzi có lẽ đã ngã sầm ra vũng đục ngầu bởi mưa.

Tazzi không ấm, người cậu nóng hừng hực.

“Mày sốt à?” Nie hỏi.

Tazzi chỉ ho, ỉu xìu, tội nghiệp như mèo con bị tạt nước.

“Đồ quỷ…” Nie rủa thầm “Tao cần biết ai đó là ai nếu tao muốn đưa họ về nhà…” sau một chút im lặng, Nie bổ sung “Ba tao đã dặn tao thế.”

“Khụ…kh…ông…khụ..cc..ầ..n”

“Mày muốn chết không?”

“…Ta….z” Người trong tay nó thở từng hơi nặng nhọc.

“Tazzi.” Nie nói. Nó thấy hơi ớn khi phải đợi Tazzi thở ra từng tiếng, ớn hơn nữa nếu từ đó lại là Tarzan. Nghe buồn cười lắm. Lúc này nó không muốn cười.

Hình như Tazzi cười. Nie không biết nữa. Nó gầy, nhưng khỏe mạnh. Tazzi cao lớn tội nghiệp, yếu ớt rũ người trên lưng nó.

Không chỉ trong hẻm mà bên ngoài cũng tối. Mưa vẫn vậy, nặng nề vỡ nát từng giọt trên mặt đường.

Nie đã bỏ chạy, chẳng chạy đi đâu cả, chẳng chạy xa như nó tưởng. Ngôi nhà hiện ra trước mắt mà nó không biết nên đau hay cười. Có lẽ nên cười. Cho Tazzi.

Nhà Nie kiên cố, sơn màu trắng ngà, phủ rêu xanh xanh lấp lánh sương sương, ấy là khi trời có nắng. Nie về, nhà tối om. Một cỗ lạnh tanh. Mẹ nó đứng sững bên giàn dây thường xuân. Điện đường hắc lên gương mặt vô hồn của bà, sống mũi cao đổ bóng khuất đi một phần khuôn mặt. Nie đi qua, vác theo Tazzi, im lặng không thốt một từ nào.

Tưởng như tất cả mọi thứ thuộc về ngôi nhà này đều đã ngừng thở. Ngoại trừ Tazzi, lúc này nằm trên trên giường Nie, nặng nề gằn từng hơi. Ơn trời, vẫn còn thứ gì đó đang sống.

Ấn tượng đầu tiên của Nie khi nhìn rõ Tazzi là người cậu ta đen tuốt tuồn tuột. Tóc đen, quần áo rách nát cũng màu đen (những vết bùn có màu nâu, lá khô màu héo úa)…điều đó làm bật lên làn da sáng màu của cậu ta, dù đang đỏ bừng vì sốt. Tazzi đang nhắm mắt, cậu ta thiếp đi rồi, Nie đoán mắt cậu ta sẽ có màu đen và trong suốt.

Trời vẫn mưa suốt trong lúc Nie gục đầu bên mép giường, mẹ Nie dầm mình ngoài cổng, nước mưa luồn qua đất thấm vào thi thể của ba Nie.

 

Khi Tazzi tỉnh dậy đã là sáng hôm sau.

Nie ngồi thừ người bên bệ cửa sổ, nhìn ra bên ngoài xám xịt. Suốt từ tháng sáu đến tháng mười hai, nơi này được gọi là thị trấn của mây. Nơi bầu trời không bao giờ ngừng khóc, nỗi buồn được xem như một điều thường nhật, đau đớn là một cái tên của ai đó chứ không phải một loại cảm giác. Nie là công dân ở đây, dĩ nhiên rồi, nó không bao giờ kể rằng nó buồn hay cô đơn thế nào.

“Mày chăm sóc người ốm rất tệ đấy.” Tazzi nói, mặt méo xệt nhìn bộ đồ bẩn từ hôm qua của mình, và cậu cũng đang cố nhịn xuống cơn ho. “Cơ mà cám ơn nhe.”

“Tao không có thói quen cởi đồ của người lạ. Xin lỗi nhe.” Nie đáp.

“Ờ, chỉ đem người ta vứt lên giường là giỏi.”

“Ồ, những thứ sau đó tao còn giỏi hơn nữa cơ.”

“…Hửm?”

“Hử?”

“Mày là loại đó à?”

“Mày là loại nào thì tao là loại đó.”

“Cho xin, bây giờ tao mệt lắm.”

“Ha ha…”

Nie cười, miệng nó cười rất xinh mà mặt nó lạnh ngắt. Nie vẫn gieo mắt ra ngoài cửa. Cửa gương đóng kín phản chiếu khuôn mặt phờ phạc ẩn dưới làn tóc nâu xoăn xoăn rối bù, có hơi dài vì rất lâu rồi nó không cắt. “Người làm nhà tao nghỉ cả rồi, lát muốn ăn phải lết ra ngoài thôi.”

 

“Này.” Tazzi gọi, im lặng đợi đến khi Nie quay sang. “Mày tên gì?”

“Nie, không phải tên thật, nhưng ai cũng gọi vậy.”

“Nie, tao phải về thôi.” Tazzi nói.

“Ừ.” Nie đáp.

“Mày còn quay lại không?” Nhưng có một điều Nie muốn biết.

“Nếu mai trời vẫn mưa.” Tazzi đáp. Cậu ốm nhòm, lúc này đã đứng dậy và phủi những rác rưới dính trên người. “Tao đi nhe.” Không nhìn Nie, Tazzi nói.

 

Sau tiếng khép cửa nhẹ nhàng thì không còn dư âm nào.

Nie không trả lời. Nó cuộn tròn như thể muốn trốn ở góc nào đó thật sâu, trốn khỏi ánh sáng héo úa đang tràn vào. Trốn khỏi cái gì đó nữa, nhiều lắm, đến nỗi nó không cần biết chi nữa.

Nie nghe bên ngoài có tiếng bước chân, chậm chạp, nó biết là mẹ, nó gục đầu xuống gối, mắt cay xè. Nó đã dành khá nhiều thời gian để bịa ra những câu chuyện về hai anh nó, cố nhớ và tưởng tượng thêm hình dáng hiện tại của hai anh trông như thế nào. Nó muốn đến bên và nói với mẹ. Nó đã cố để chứng minh với mẹ rằng nó không biến mất.

Vùi mình hết một ngày. Nie đợi sáng hôm sau để Tazzi trở lại. Nhưng hôm đó trời không mưa.

 

Hôm sau đó nữa trời cũng không mưa.

Nhiều ngày liền Nie sống dưới sự rát buốt của nắng. Nó chẳng màng đến những điều tươi đẹp ngoài kia. Trong lúc nó ủ rũ thì người ta đang sống, những bánh răng sinh mệnh luôn luân chuyển. Tất nhiên đám thần chết chẳng bao giờ rỗi việc. Mấy lần vô thức gieo mắt ra ngoài cửa sổ, một vài lần Nie bắt gặp những cổ quan tài được đưa đi. Nhà Nie bên đồi, không xa bãi tha ma của thị trấn là bao. Trời ráo thuận tiện cho việc chôn cất người không sống. Ai đó đã nói thế.

Chết tiệt. Cứ như đang có dịch.

Nie nhận ra lần đầu tiên trong đời nó mong chờ cơn mưa đến thế. Hay cách khác để nói là nó đang chờ Tazzi. Cách khác nữa, khái quát hơn, nó đang chờ ai đó, ai cũng được, đưa nó đi khỏi.  Nó nghĩ sự tan vỡ của mưa cũng không hẳn là vô nghĩa. Ít ra vì mưa là mưa, sinh ra để rơi và trôi đi thành dòng, chẳng ai biết một giọt mưa sẽ chảy về đâu, nhưng có lẽ giọt mưa ấy biết, nó có bao giờ ngừng lại đâu. Còn Nie là Nie, sinh ra để làm gì… Nie không biết, và nó biết là không ai biết cả.

Nie không biết là nó biết cái gì về đời nó nữa luôn.

 

Mất nửa năm cho đến khi Tazzi trở lại, Nie không nhớ làm sao nó có thể tồn tại bằng cách hít thở bầu không khí tang tóc ấy. Nó không tình cờ gặp Tazzi, cậu đã đến và đợi nó dưới bụi thường xuân. Nie lập tức leo khỏi phòng. Tazzi đang vẫy tay. Cái vẫy tay gần thật gần trong tầm mắt. Nie lao khỏi nhà. Chân nó không dừng lại. Tazzi đuổi theo nó. Hai đôi chân cứ thế làm tung tóe những vũng nước đọng, dưới màn nước mắt xám đục của bầu trời.

Nie biết là nó chẳng chạy đi đâu xa cả. Chân nó chậm lại rồi dừng hẳn. Bãi tha ma im lìm trước mắt nó. Lấp ló những chiếc ô đen bên những phiến đá lạnh lẽo.

Nie đang đứng trước một phiến đá như thế, hình chữ thập, trông sạch sẽ và khá mới. Tazzi không hỏi là mộ của ai, Nie cũng không nói gì. Thực ra Nie cũng chẳng có tí cảm xúc nào. Nó nằm vật ra trên bãi cỏ ướt sũng. Tazzi ngồi cạnh.

 

Mưa xối trên đầu.

 

“Đưa tao đi đi Tazzie.” Nie nói.

“Tao phải ở đây đến hết mùa mưa.” Tazzi đáp.

“Lỡ tao chết trước khi hết mùa mưa thì sao?”

“Sẽ không đâu.” Tazzi nói. Cậu nhìn thẳng vào mắt Nie.

 

Và giờ Nie nhận ra, mắt Tazzi không hề đen như nó tưởng. Hai đứa nó đều có đồng tử màu hổ phách ẩn dưới lớp mi dày. Ánh mắt chúng nó cứ mỗi lúc càng xích lại, đến khi chỉ còn cách nhau bởi khoảng cách của hai sống mũi. Nie nhắm mắt, không lâu cho đến khi nó cảm nhận được sự ướt át mềm mại từ môi Tazzi, cả sự nhớp nháp đầy kích thích nữa. Người nó hơi tê. Đầu lưỡi Tazzi lục lọi trong khoan miệng của Nie, còn Nie thì ngất ngây trong vị trà thảo dược Tazzi đem lại.

Từ lúc nào hai cơ thể cũng bắt chước môi mà dính sát vào nhau. Nie một lần nữa cảm nhận được sự ấm áp từ cơ thể Tazzi, bây giờ đã rắn rỏi và cuốn hút hơn rất nhiều. Nó muốn vùi mình vào đó mãi, mãi mãi, nó không muốn dừng nụ hôn nhưng nó không thể. Tazzi cần thở.

Dưới mưa, chúng nó nhìn thấu nhau, tất cả mọi thứ đều trong suốt.

Nie không hỏi tại sao Tazzi lại rời ra. Tại sao chúng nó lại làm thế. Tại sao lại là Nie. Vô nghĩa như nhau cả.

Nie cũng không nhớ lần cuối nó tiếp xúc với một ai đó là khi nào. Cho đến khi gặp Tazzi, nó nhớ là không một ai trả lời khi nó bắt chuyện.

Tại sao nhỉ. Dễ hiểu đấy, nhưng Nie không muốn biết.

Nie không hỏi bất cứ điều gì riêng tư của Tazzi. Tazzi cũng vậy, cậu không hỏi, nhưng khác với Nie, cậu biết tất cả về Nie.

Ví dụ như Tazzi biết Nie rất hứng thú với những câu chuyện thuộc về một sự tồn tại khác. Thiên đàng, ác quỷ, địa ngục và thiên thần… kẹp giữa hai thế giới đó là mặt đất thuộc về con người. Cũng như không phải tự nhiên con người được sinh ra, không ai chết đi mà không có lý do dẫn đến. Tazzi thường đem những câu chuyện cậu nhặt được trong những chuyến đi nửa năm của mình kể cho Nie nghe.

“Tại sao những gã thần chết phải luôn mặc đồ đen nhỉ?” Nie hỏi Tazzi vào một chiều mưa khác.

“Chắc là để thể hiện sự bình đẳng… những hồn ma cũng luôn trùm áo trắng mà.” Tazzi đáp hời hợt.

Nie rất thích màu trắng của những chiếc sơ mi.

 

Một buổi sáng nọ trời không mưa. Nie tỉnh giấc và lại vô thức nhìn ra cửa sổ. Nó dụi mắt để chắc chắn không nhìn nhầm. Quả nhiên nó nhìn nhầm, có ai đó đang đứng dưới đám thường xuân héo úa trước nhà nó, nhưng không phải Tazzi. Là một người đàn ông trông có vẻ lớn tuổi, bộ vest đen trịnh trọng ôm lấy cơ thể ông ta. Ông ta im lặng đứng ở vị trí ấy một lúc lâu. Rồi bỏ đi.

Nie bỗng muốn biết ông ta là ai và làm gì ở đó. Dường như những người vận trang phục đen luôn có sức hút đặc biệt đối với Nie. Nó lao khỏi phòng. Chân nó cuốn quýt xuống cầu thang và rất nhanh dừng lại trước khi bước đến bậc thang cuối cùng.

Nie đứng trân nhìn cơ thể người phụ nữ đang lơ lửng trước mắt.

Dưới chân bà, cái ghế tựa bằng gỗ trông có vẻ hơi mục ngã sõng soài trên sàn, đè nát những cánh hồng trắng, cùng gai của chúng nữa. Căn phòng im lìm. Nie nghe bên ngoài có tiếng chim hót lãnh lót. Âm hưởng dịu dàng như tiếng chuông rửa tội. Nó lại gần cơ thể đang treo. Khuôn mặt trẻ trung trước mắt nó nhòa đi. Nó nhìn sâu vào đôi mắt đối diện hãy còn hé mở. Nie thấy có ba người. Một chút hồ hởi thoáng qua trong nó liền biến mất. Nó thấy một người đàn ông vận áo trắng đứng cùng hai đứa con gái tóc thắt bím, mặc đầm như búp bê. Lạ hoắc. Nhưng họ cũng nhìn lại Nie. Dường như có một thứ cảm xúc nào đó đang len lỏi mà nó không sao hiểu được.

Họ vẫy tay với Nie.

Tạm biệt.

Tạm biệt.

Nie bước xuống cầu thang,  nó không ngoảnh lại một lần nào nữa. Chân nó dẫm lên gai hoa hồng và không một giọt máu nào tuôn ra.

Tạm biệt.

Cửa ra ngoài đã mở, có lẽ là do người đàn ông khi nãy.

Nie thấy Tazzi đứng đợi dưới bụi thường xuân khô héo. Cả người nó diện một cây đen, trên tay còn phe phẩy chiếc nón phớt cũng màu đen nốt.

 

“Đi thôi Nie.”

Và hai đứa nó chạy.

Chân trần dẫm trên đá sỏi mà sao Nie không cảm nhận được chút đau đớn nào.

“Mày đưa tao đi đâu đấy Taz?” Nie hỏi khi bắt đầu thấy hơi mệt.

“Mày thực sự quan tâm à?”

“Không đâu.” Nie cười.

Băng qua đồi. Băng qua bãi tha ma. Chạy thật xa.

 

Gió thật lớn.

 

Người trong thị trấn ngược dòng chúng nó, đến dập tắt ngọn lửa bên đồi.

 

  • Hết.
Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s